Công viên là chốn hẹn hò Khi đi bụng bé khi về bụng to Mẹ ơi xin mẹ đừng lo Bệnh viện phụ sản đã lo giúp rồi.
Con ơi nhớ lấy câu này: Sống phải biết mình là ai Sai phải biết sửa Thấy lửa phải đổ thêm dầu Thấy nhảy lầu phải hô to cổ vũ.
Không cần ai hiểu, chẳng cần ai tin Chỉ thích một mình, lạnh lùng, lặng lẽ Không cần chia sẻ, chẳng cần quan tâm Chỉ muốn lặng thầm, bình yên là đủ.
Thương em mấy núi cũng trèo Bây giờ đã có cáp treo lo gì Thương em chẳng ngại đường đi Bởi anh sẽ cưỡi Spacy đón em.
Yêu nhau sợ núi, sợ đèo Sợ sông, sợ biển, sợ nghèo, sợ con Còn trời, còn nước, còn non Còn cây ăn trái, anh còn sợ em…
Thân anh như ổ bánh mì Em mà đói bụng, nhâm nhi cầm chừng Thân anh như mấy củ gừng Hôi rình, em chả có ưng tí nào.
Ai sẽ là người đợi bạn ngủ trước? Ai sẽ là người sẵn sàng thức khuya cùng bạn? Ai sẽ thực sự hạnh phúc khi thấy bạn ngủ say? Ai? Là ai? Nghĩ thử coi… Bạn nghĩ tới ai? Là trộm! (vâng chỉ có thể là anh ấy).
Ai đừng một dạ hai lòng Đừng chê chân ngắn, đừng khen chân dài Chân dài là của đại gia Đùi to chân ngắn mới là vợ anh.
Con ta do vợ sanh ra Chứ ta với vợ chẳng bà con chi. Thực ra hôm vợ vu quy Ta chỉ làm lính hầu đi bên nàng.
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai Xa nàng nhớ cái bạt tai Chọc nàng chút xíu, lãnh hai cái liền.
Bước đến nhà em, bóng xế tà. Đứng chờ năm phút bố em ra. Lơ thơ phía trước vài con chó. Lác đác đằng sau chiếc chổi chà Sợ quá anh chuồn quên đôi dép Bố nàng ngoác mỏ đứng chửi cha Phen này nhất quyết thuê cây kiếm Trở về chém ổng đứt làm ba.
Đố ai định nghĩa được chữ điên. Rất khó cho nên… biết chết liền Đang đi trên đường la một tiếng. Mọi người hốt hoảng chửi là điên.
Anh đắm mình trong nồng nàn biển rượu Khắc tên em lên cổ, cánh, chân gà Có những lúc gục đầu trên bàn nhậu Anh mơ màng cầm đũa gắp tên em!
Còn duyên kén cá chọn canh Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ Còn duyên kén những trai tơ Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng.
Một thương em trắng như Miên Hai thương miệng móm có duyên vô cùng Ba thương ngáo ngáo khùng khùng Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh Năm thương hai má em phình Sáu thương mắt hí đa tình làm sao Bảy thương răng tựa hàng rào Tám thương mắt lé giận nhau cả ngày Chín thương nải chuối bàn tay Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo.
Với đàn ông, điều quan trọng là tìm một người phụ nữ biết nấu ăn, chăm sóc con cái. Một điều rất quan trọng là tìm người phụ nữ luôn làm bạn vui. Một điều vô cùng quan trọng là tìm được người phụ nữ hiểu được tâm trạng của bạn. Và một điều trên cả quan trọng là đừng bao giờ để 3 người phụ nữ ấy gặp nhau.
Má ơi đừng gả con xa Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu Thôi má hãy gả nhà giàu Có tiền chỉnh mặt, làm đầu cho con.
Trên trời có đám mây xanh Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng Nếu mà anh lấy phải nàng Anh thà thắt cổ cho nàng ở không.
Con vua thì lại làm vua Con gái bác sĩ khó cua vô cùng Kén canh chọn cá tùm lum Mai kia ở giá chiếu mùng lạnh tanh.
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ Chơi không học bán rẻ tương lai Thôi thì ta chọn cả hai Vừa chơi vừa học tương lai huy hoàng.
Cố ý trồng hoa, hoa thành liễu Vô tình trồng liễu, liễu nở hoa Cố ý cua em, em không chịu Vô tình gặp chị, chị ưng ngay.
Người khôn: Không nghe cave kể chuyện Không nghe nghiện trình bày Không nghe say chém gió Không nghe chó sủa lung tung.
Cống rãnh mà đòi sóng sánh với đại dương Kênh mương mà dám xem thường biển cả Ngóc ngách cứ thích lạng lách với đại lộ Phấn mốc lại bốc phét với vôi tôi Xôi thiu làm sao ngon hơn cơm nếp Bếp dầu mà dám đương đầu với bếp ga Phân trâu hạng ba cứ nghĩ mình là chocolate hạng nhất.
Sống là phải cho đi. Hãy cho đi tất cả những gì bạn có, để rồi hối hận nhận ra rằng đòi lại là rất khó.
Gương kia ngự ở trên tường Bao giờ ta gặp được người yêu ta Gương cười gương bảo thật thà: “Mặt mày mà có người yêu tao cùi”.
Yêu mà không nói Như đói mà không được ăn Như thấy chăn mà không được đắp Như thấy ăn cắp mà không dám hô Như muốn ô tô mà vẫn phải đi xe máy
Hãy cứ im lặng mà làm việc vì cũng sẽ tới lúc chó ngưng sủa, người ngưng rủa, bom đạn thôi đì đùng và những thằng khùng sẽ xuống mồ câm lặng.
Những người càng giàu càng không muốn xa những đồng tiền của họ. Và những người không bao giờ muốn xa đồng tiền thì càng giàu.
Buồn buồn ngồi đếm ngón tay Ngón dài ngón ngắn đếm hoài không ra Bực mình mới vác dao ra Chặt phăng đi hết thế là bằng nhau.
Đàn ông “chuẩn man” là phải: Không xoắn quẩy trước gái ngon và không vỡ giòn trước gái của thằng khác Không mắt lác khi thấy gái xinh và không hạ mình trước gái chảnh chọe Không hoạnh họe với gái yêu mình và không đa tình với nhiều gái khác Không tan tác sau lúc chia tay và không lung lay trước mọi cám dỗ.
Mệt mỏi vì học giỏi Đau đầu vì nhà giàu Muộn phiền vì nhiều tiền Bức xúc vì hạnh phúc Bực mình vì đa tình Ngang trái vì xinh gái Mất ngủ vì không có đối thủ.
Nếu biết ngày mai em lấy chồng Anh cười ha há thế là xong Tổ xư thằng nào mà ngu thế Tự nhiên nuôi hộ thằng con ông.
Lúc chưa yêu con đi tìm Phật Tổ Để hỏi người bể khổ của tình yêu Khi yêu rồi con đi tìm Bồ Tát Mượn bát vàng đựng nước mắt tình yêu.
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai Xa nàng nhớ cái bạt tai Chọc nàng chút xíu, lãnh hai cái liền.
Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ Chơi không học bán rẻ tương lai Thôi thì ta chọn cả hai Vừa chơi vừa học tương lai huy hoàng.
Tóc em dài em đi trong nắng Tóc em ngắn em đi trong mưa Tóc em thưa em đi trong gió Tóc em không có em đi vô chùa.
Ai ơi đừng lấy chồng gầy Nửa đêm thức giấc tưởng mình ôm cây Ai ơi đừng lấy chồng ù Nửa đêm thức giấc tưởng mình ôm lu.
Ba năm đi lính xa nhà Anh về đường phố nở đầy hoa Gặp em bồng con ra chào bác Đau lòng bác lắm… mẹ cháu ơi!
Cam sành lột vỏ còn chua Thấy em còn nhỏ anh cua để dành Mai sau xe lửa tan tành Xe lam bể bánh anh mới đành bỏ em.
Hôm qua anh đến nhà em Ra về mới nhớ để quên 5 ngàn (đôla) Anh quay trở lại vội vàng Em còn ngồi đó, 5 ngàn mất tiêu.
Trời mưa bong bóng bập bùng Mẹ đi lấy chồng, con cũng theo trai Em út ba gửi dì hai Ðể ba có cớ lai rai thăm dì.
Thân em như tấm lụa đào. Quỷ tha ma bắt lại vào tay anh. Ngày nào cũng chạy loanh quanh Tới các quán nhậu “thỉnh” anh về nhà Không nói gần chẳng nói xa Lấy nhầm chồng nhậu quả là cực ghê.
Bạn có biết Triết học là gì không? Tôi xin giải thích “Triết học là một hiện tượng luận về hiện tượng mà đôi khi chúng ta luận về hiện tượng đó thì đúng là hiện tượng luận. Cho nên người ta mới gọi hiện tượng luận là luận về hiện tượng đó nhưng hiện tượng đó đôi khi không là hiện tượng luận nên luận về hiện tượng đó là hiện tượng luận”. (Thấy chưa, dễ hiểu quá đi, đừng nói triết học khó nữa nha).
Khi bạn gặp chó dại hay rắn độc thì bạn hãy đứng yên để cho nó cắn, vì đằng nào chạy thì nó cũng cắn.
Anh nhìn cho kỹ đi, cô ấy ngoài cái xinh hơn em, giỏi hơn em, chân dài hơn em, giàu hơn em thì chẳng có cái quái gì hơn em cả.
Nếu ở gần một người mà bạn thấy thời gian trôi thật nhanh, còn khi xa người đó bạn lại thấy thời gian trôi qua thật chậm thì bạn nên đem đồng hồ đi sửa đi.
“Thuê bao mà bạn vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng, nằm trong vùng phủ chăn và nằm đè lên một thuê bao khác”.
Có một cô gái luôn sẵn sàng chết vì tôi. Bạn có biết vì sao không? Vì cô ấy thà chết còn hơn phải yêu tôi.
Một cô gái đứng trước tôi mà cúi mặt xuống có nghĩa là cô ấy đang thẹn thùng vì thích tôi. Còn nếu tôi cúi xuống trước mặt một cô gái thì đơn giản là tôi thích cặp đùi của cô ấy.
Lời nói chẳng mất tiền mua. Lựa lời mà chửi cho vừa lòng nhau. Chửi thì phải thiệt nặng vào. Chửi mà nhẹ quá còn lâu nó chừa.
Xa xa như nước Cu-Ba. Người ta còn phải hít ra thở vào. Gần gần như cái nước Lào. Người ta cũng phải hít vào thở ra.
Trăm năm trong cõi người ta. Ai ai cũng phải hít ra thở vào. Trăm năm trong cõi người nào. Ai ai cũng phải hít vào thở ra.
Con cò đi uống rượu đêm. Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. Còn anh chả uống ngụm nào. Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em.
Con mèo mà trèo cây cau. Hỏi thăm “chiến hữu” đi đâu vắng nhà. Mồi màng đã dọn sẵn ra. Thiếu tay đối ẩm đành…”dzô” một mình.
Người ta đi cấy lấy công. Còn đi ăn nhậu phải trông nhiều bề. Lo mau hết rượu hết mồi. Vợ kêu con réo thế thời mất vui!
Chiều chiều ra ngõ đứng sau. Ngó sang hàng xóm nôn nao cả người. Chiến hữu ăn nhậu mát trời. Vợ “quản” chặt quá khó dời chân đi!
Trăm năm trong cõi người ta. Bể nợ tín dụng là ra đứng đường. Mất của mà chẳng ai thương. Ham cao lãi suất là thường mắc mưu.
Bắc thang lên hỏi ông Trời. Bể nợ tín dụng làm sao mà đòi, Trời rằng: ”Mày lại ngu rồi! Tao đây mất trắng, mày đòi được sao?”
Bắc thang lên hỏi ông Trời. Cho vay nặng lãi có đòi được không? Trời rằng: ”Mày hỏi như khùng, Tao đây còn mất, huống chi là mày!”.
Bố mẹ em định bắt gà. Chúng sợ nên chạy từ nhà ra sân. Nhưng mà em đứng ở sân. Đàn gà lại chạy từ sân vào nhà.
Nhà em có một đàn gà. Chúng thường đi bộ từ nhà ra sân. Mỗi khi mưa bão ngập sân. Chúng lại đi bộ từ sân vào nhà.
Ra đường sợ nhất tắc xi. Về nhà sợ nhất vợ bì nấu cơm. Ra đường sợ nhất xe ôm. Về nhà sợ nhất vợ chôm ví tiền.
Chẳng ra anh đứng một mình. Để cho lũ chó yên bình anh vô. Anh vô đụng phải ông bô. Ông cầm cây gậy miệng hô: “cút mày”.
Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Anh về bắt vịt nhổ sạch lông. Tiết canh làm được vài ba bát. Uống chén rượu cho giải nỗi lòng.
Thời xưa con gái “đàng hoàng”. Ra đường lễ phép chẳng màng xung quanh. Thời nay con gái “mỏng manh”. Tức lên giở võ đánh anh tức thì.
Thuyền ơi có nhớ bến chăng. Bến đây rất nhớ rất mong thuyền về. Thuyền đây rất nhớ bến kia. Muốn xuôi về bến sợ đồn nó ngăn. Đồn đâu có cấm có ngăn. Sưu đông thuế đủ thì đồn cứ đi. Thuyền đây mua gánh bán bưng . Sưu đông thuế đủ thì xiêu cột buồm
Đến đây mận mới hỏi đào. Vườn hồng đã có ai vào hay chưa? Chồng em bán búa bán cưa. Trong hai cái đó, chàng ưa cái nào?
Độ banh, đánh bạc, số đề. Cả ba thứ ấy phải thề tránh xa. Đừng ham ăn của người ta. Có ngày tiền bạc, cửa nhà biết bay.
Nửa đêm tiếng muỗi vo ve. Giật mình tỉnh giấc lạnh se cõi lòng. Ôi bao tiếng gọi đêm đông. Ai bánh mì nóng, mà không có tiền.
Đêm thu lạnh lẽo bụng đói meo. Một gói mì tôm bé tẻo teo. Nấu nước, thêm hành, pha chanh ớt. Gói mì phút chốc đã đi vèo. Trời khuya lưng lửng lòng chưa đã. Thêm gói mì cua nấu tiếp theo. Tựa gối rung đùi lim dim mộng. Ước sao có được đĩa bánh bèo.
Muốn qua thì bắc cầu Kiều. Muốn cua cô chị thì chiều cô em. Chiều cô em miết thành ra, Thương chị thì ít, thương em thì nhiều.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều. Hôm nay ngày đã bao nhiêu. Mà sao chưa thấy mẹ yêu gửi tiền.
Thuở còn thơ ngày hai cữ là thường. Yêu quê hương qua từng chai lớn nhỏ. Ai bảo lai rai là khổ. Tôi mơ màng nghe men vút lên cao. Những ngày uống rượu bị té cầu ao. Vợ bắt được chưa mắng câu nào đã khóc. Cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích. Chị giận anh rồi tối qua ngủ với em..
Vầng trăng ai xẻ làm đôi. Nửa soi gối chiếc, nửa soi dặm trường. Hôm qua anh ngủ trên giường, Nửa đêm tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.
Giám thị nhìn em giám thị cười. Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi. Cổng trường đại học cao vời vợi. Đồng ruộng mênh mông đón em về.
Hôm qua anh đến nhà em. Ra về mới nhớ để quên năm nghìn. Anh quay trở lại vội vàng. Em còn ngồi đó, năm nghìn mất tiêu.
Bây giờ mận mới hỏi đào. Vườn hồng đã có ai vào hay chưa? Mận hỏi thì đào xin thưa. Vườn hồng có chó, đến trưa hãy vào!
Không sang thì nhớ thì thương. Muốn sang lại sợ con đường kẹt xe. Không sang thì thấy buồn hoe. Muốn sang lại sợ kẹt xe suốt đường.
Thịt heo trôi nổi giờ đâu mất Ba thằng không được mặt như heo Tựa gối ôm thìa lâu chẳng được Thịt đâu còn nữa dưới nước lèo.
Tô canh lạnh lẽo nước trong veo. Một miếng thịt heo bé tẻo teo. Bốn thằng to béo tranh nhau vớt. Một đứa nhanh tay hớt cái vèo.
Tô canh lạnh lẽo nước trong veo. Một miếng thịt heo bé tẻo teo. Sóng sánh theo làn hơi gợn tí. Xác ruồi theo gió khẽ đưa vèo.
Còn duyên kén cá chọn canh. Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ. Còn duyên kén những trai tơ. Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng.
Gái xưa đâu biết trèo tường. Gái nay leo cổng kiếm đường theo trai. Gái xưa “Thiếp nguyện theo chàng!” Gái nay “Ở đó xếp hàng cho tao”.
Trên đồng cạn dưới đồng sâu. Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa. May mà hôm ấy trời mưa. Có thằng con rể đi bừa cùng trâu.
Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt. Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo. Tối đói cồn cào không ngủ được. Muỗi bu vào đốt cái thân bèo.
Tô canh lạnh lẽo nước trong veo. Vài lát hành tây bé tẻo teo. Nước chấm gọi là hơi gợn tí. Thịt kho thái mỏng gió bay vèo.
Bây giờ mận lại hỏi đào. Vườn hồng đã có ai vào hay chưa. Mận hỏi thì đào xin thưa. Vườn hồng be bét ai ưa thì vào.
Em ơi buồn làm chi. Anh đưa em về sông Đuống. Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ. Giờ đây cát trắng đen xì em ơi.
Bắc thang lên hỏi ông trời. Đem tiền cho gái, có đòi được không? Trời bảo: mày hỏi như khùng. Tao là Thượng Đế còn “không” nữa là!
Ai đang ngoài cửa thập thò. Khi nào gõ mõ là mò vô ngay. U thầy em ngủ tầng trên. Em nằm chờ đợi dưới này cầu thang.
Một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại thấy thừa hai cây. Trăng thì mười sáu mới tròn. Còn em mười sáu bụng tròn hơn trăng.
Bây giờ mận lại hỏi đào. Vườn hồng đã có ai vào hay chưa. Mận hỏi thì đào xin thưa. Vườn hồng đã chửa từ xưa lâu rồi.
Má ơi đừng gả con xa. Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu. Thôi má hãy gả nhà giàu. Có tiền chỉnh mặt, làm đầu cho con.
Đàn ông năm bẩy lá gan. Lá ở cùng vợ lá toan cùng người. Đàn bà tám chín tiếng cười. Tiếng nào tiếng nấy chết mười đàn ông.
Bước tới nhà em bóng xế tà. Đặt chân vào ngõ má em la. Lom khom dưới bếp cha tìm rựa. Thấp thoáng xa xa bóng chổi chà.
Yêu nhau mấy núi cũng trèo. Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua. Ngại gì cái chuyện đường xa. Không đi xe buýt thì ta đi tàu.
Tìm em như thể tìm chim. Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông. Tìm chi cho phải mất công. Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi.
Má ơi đừng gả con xa. Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần. Má ơi đừng gả con gần. Con qua xúc gạo nhiều lần má la.
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường. Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ. Ai bảo chăn trâu là khổ. Tôi đây chăn nàng còn khổ hơn trâu…
Ví dầu cầu ván đóng đinh. Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi anh dắt em đi. Em đi không được anh đi một mình.
Bây giờ mận lại hỏi đào. Vường hồng còn có ai vào nữa không? Mận hỏi đào xin tỏ lòng. Vườn hồng vắng chủ khách vòng cổng sau.
Gió đưa cành trúc la đà. Tiếng chuông hết tiết, canh giờ chạy ra. Mịt mù bóng của học sinh. Chạy đi mua bánh, nhanh không hết giờ.
Cô kia chải tóc đuôi gà. Dừng chân anh hỏi một và vài câu. Tóc em là tóc trên đầu. Hay là em mượn ở đâu gắn vào.
Cô kia má đỏ hồng hồng. Dừng chân anh hỏi có chồng hay chưa. Có chồng năm ngoái năm xưa. Chẳng may chồng bỏ nên chưa có chồng.
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ. Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai. Xa nàng nhớ cái bạt tai. Giỡn chơi chút xíu bị hai cái liền.
Râu tôm nấu với ruột bầu. Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon. Tội là tội nghiệp thằng con. Ngồi ngoài dòm miệng biết ngon là gì.
Con mèo mà trèo cây cau. Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà. Chú chuột đi chợ đằng xa. Em là cô chuột, vào nhà đi anh.